Tự hào Việt Nam

Những Thầy, Cô của tôi
0
16-04-2014 15:42:09

Bây giờ già rồi, ngồi ngẫm nghĩ lại chuyện xưa, thấy mình may mắn thiệt. Không có sự vất vả của má mình, sự thương yêu của Thầy, Cô chắc bây giờ có khi mình thành Hồ Giáo rồi quá! Mình có nhiều Thầy, Cô nhưng sao mình nhớ đến những Thầy , Cô thời học trò hoa bướm của mình.

 

Thầy Lộc dạy mình mẫu giáo, hồi đó, lớp mẫu giáo rất gần nhà mình, có khi, ra chơi, mình chạy ù về, bú ti má mình một cái rồi chạy đi học tiếp. mình sợ nhất là vụ kiểm tra vệ sinh của Thầy. hôm nào chơi bắn bi quên cả giờ, đến lúc nghe trống báo giờ học là cả đám mặt mày xanh như đít nhái. Giải pháp tẩy rửa vết bẩn bấy giờ có lẽ Unilever nên suy nghĩ nghiêm túc, đặc biệt có ý nghĩa về mặt sinh thái. Tóm lại là để che vết bẩn trên tay chân , bọn tiểu quỷ tụi mình liền nhai lá Dâm bụt với …nước bọt, sau đó nhả ra lòng bàn tay  rồi  vò vò cho nát khắp bàn tay. Chủ yếu là màu xanh của lá Dâm bụt và nước bọt che khuất vết bẩn. Cả một đám rồng rắn đứng trước mặt Thầy đang nhịp nhịp cái thước gỗ dài to như cây gậy Như Ý của Tôn Ngộ Không, thằng nào nhẹ thì bị tụt quần đánh 1 roi, thằng thì 3 roi. Xúm nhau khóc như cha chết, mũi dãi quẹt tràn ra 2 má, khiếp!

 

Cô Tuyết dạy mình lớp Bốn. Có lẽ Cô là người khai phá tài năng toán học của mình, mở đầu cho 8 năm học sinh chuyên Toán của tỉnh Phú Khánh. Cái chuyện giỏi toán xuất phát từ chuyện hàng tuần Cô kêu mình lên nhà giúp Cô chuyện bài vở. Mình nhớ hoài, nhớ đến giờ, cứ mỗi chiều thứ Bảy, mình thưa má cho con lên nhà Cô chấm bài, y như rằng má mình chửi cho một câu, kiểu như, úi trời ơi, có ai như con tui không, việc nhà không làm, đi rửa đít cho con người ta! Hi hi! Thiệt ra, công việc của mình trí tuệ hơn nhiều. Hàng tuần thì mình ngồi chấm điểm toán cả lớp giúp Cô giáo, cuối kỳ thì độ khó cao hơn, kiểu như: con xem thằng Sửu, con My nghỉ 3 lần kiểm tra, con xem cho nó bao nhiêu điểm để nó qua. Trời, may là hồi đó chưa phát động cuộc vận động nói không với bệnh thành tích chứ không Cô trò chắc chết. Mình nhớ hoài, hình ảnh Cô chạy như chong chóng, vừa đút thìa cơm cho thằng nhóc, xong buông ra, Cô chạy xuống bếp rang mớ bắp khô, rồi vào bao, Cô bỏ mối , rồi vội bỏ chạy lên xào đám thuốc lá. Cô bảo, tụi nó mà rớt chắc bỏ học đi chăn bò quá! Hồi đó, nhà nào cũng chỉ có 2 con đường quy hoạch, đi chăn bò và bán trà đá bến xe. Giờ nghĩ lại, có khi hồi đó mình làm cái chuyện rửa đít cho con của Cô, có khi mình thành Ngô Bảo Châu cũng nên. Hi hi!

 

 Cô Lương dạy mình lớp Năm. Cô hay cho trò làm toán chạy. Cô ra một bài, ai chạy lên nộp nhanh nhất thì được cộng điểm. Hi, mình chân đứng trong bàn, chân đứng ngoài bàn, vừa xong là mình vứt bút chạy lên nộp. điểm nhiều quá, Cô không cho mình thi nữa. Gần 30 năm sau, gặp lại Cô, Cô vẫn xoa đầu mình, bảo thằng này thông minh, thông minh! Hi Hi! Sướng chi lọa! nhưng mà bây giờ mình thích Cô Trang khen mình thông minh hơn cơ! Cô Lương đâu có đi Bến Tre đâu mà biết cái vụ thông minh với giàu có, hen!

 

 Cô Tuyết dạy Văn lớp sáu và chủ nhiệm lớp mình. Giờ nhớ lại, mình buồn cười nhất là cái chuyện nhành hoa tím trong tập làm văn của mình. Nhà mình ở thị xã Tuy Hòa, bây giờ lên thành phố, quê ngoại mình ở Phú Lâm, cách 4 cây số, quê nội cách 5 cây. Từ nhà về quê chỉ qua một cây cầu bắt qua con sông Đà dịu dàng  thấp thoáng những cánh buồm nâu ẩn khuất sau những tàn lau, núi Nhạn nằm kề bên con sông Đà. Trên núi có chùa Kim Cang ẩn khuất sau những tàn cây, thật đẹp. Không hiểu sao, lần đó, mình từ quê quay về, nhìn thấy cành hoa tím trên núi đong đưa, sao đẹp thế! Thế là lần đó, đề văn tả về quê của em. Mình bê nguyên hình ảnh đó vào bài tập làm văn. Hi Hi, hay không bằng hên! Kể từ dạo đó, mình trở thành mầm non văn chương. Sau này, làm văn thể loại gì, mình cũng mang nhành hoa tím vào. Kiểu như em hãy bình luận về bài thơ Nhật ký trong tù, thì dù tán kiểu gì đi nữa, mình cũng chèn cái cành hoa tím đó vào, đại loại như trên đường đi, Bác nhìn phong cảnh, non xanh nước biếc, nhành hoa tím đong đưa trước gió mà lòng khôn xiết nhớ về quê hương …kiểu thế!  

 

 Thầy chủ nhiệm suốt cấp 3 chuyên toán của mình là Thầy Đảm. Thầy là cử nhân toán đầu tiên của tỉnh Phú Yên, cho nên, có thể nói, gần như các thế hệ đang sống ở Phú Yên hiện nay đều là học trò của Thầy. Thầy giỏi lắm, giải toán mà kiểu mẹo thì Thầy chê là tiểu lộ, phải giải bằng đại lộ, rồi bắt đám tụi mình giải mấy bài toán Fecma lớn, Fecma nhỏ. Mấy thằng bạn của mình bây giờ về gặp vẫn lui cui ngồi giải, tài thật! Thầy bị điếc một bên tai. Có một lần không biết tụi mình nói gì đó, Thầy đi xuống, chỉ mình rồi  nói: cậu này nói tui điếc nè! Thầy cười hiền lành lắm! nên bớt sợ! thằng Thịnh  bí thư đoàn còn hỏi: Thầy  ơi, động cơ nào giúp Thầy dũng cảm đứng lên phản chiến chống Mỹ vậy Thầy. Thầy cười hề hề rồi bảo, tao sợ đi lính quá nên lấy que chọt cho lủng màng nhĩ chớ động cơ gì! Hi ! khiếp Thầy!    

 

 Thầy Thiện dạy mình môn Hóa. Thầy  yêu Cô Viên cũng dạy môn Hóa. Sau này Thầy  Cô cưới nhau, bọn mình được phân công kê bàn ghế, chạy sai vặt, vui ghê, vì tụi mình sợ Thầy  không lấy được Cô. Hôm nghe mình đi bộ đội, Thầy đang giảng bài, nghe thằng Lộc bảo thằng Tước đi nghĩa vụ Thầy ơi! Thầy nhìn trân trân, rớt quyển sách, ngồi bịch xuống ghế, mắt vẫn trân trân nhìn lên trần nhà, miệng cứ lẩm bẩm, thiệt na bay, thiệt na bay! Mắt Thầy  rưng rưng, thiệt lâu mới chảy xuống thành hai vệt dài. Mình đi bộ đội Campuchia, Thầy xé cuốn sách đề thi Hóa ra làm nhiều xấp nhỏ, bỏ bì thư gửi qua Campuchia cho mình. Sau này mình mới biết, cả tỉnh lúc đó chỉ mua được 2 cuốn, Thầy dùng chung với Cô Viên để gửi cho mình cuốn của Thầy. Năm nào mình cũng ghé thăm Thầy, Cô. Dạo này Thầy nhiều bệnh lắm.

 

 Tôi đã bước lên những bậc thang do Thầy, Cô dựng lên bằng tấm lòng như thế!

 

Tháng 11/2012                                                                                        

 

Huỳnh Kim Tước

Bình luận

Bản quyền của Trung tâm tiết kiệm năng lượng Tp.HCM

Thiết kế website Công Nghệ Việt

thống kê

Đang online:

Lượt truy cập: 303227

thi cong noi that van phong, bom cong nghiep, bom ebara, quat cong nghiep, cty to chuc su kien tphcm, phuong phap nuoi tom, rut ham cau