Tự hào Việt Nam

Cô láng giềng
0
31-03-2014 15:28:37

 Hôm trước, khi kể chuyện đi bộ đội, nhiều bạn bè đòi mình phải kể tiếp về cô bạn, về cái vụ đưa 100 cái bì thư, tác giả 2 câu thơ:

 

Sông có cạn, núi có mòn,

Riêng em vẫn đợi sắc son một lòng.

 

 Mình sẽ viết về nàng không phải một bài. Cô láng giềng của tôi.  

 

Thật ra, hoàn cảnh lúc mà nàng tặng tấm hình chân dung 6x9 ép trong tờ giấy poluya trắng là một đêm mà như nhạc sỹ Hoàng Quý-Tô Vũ viết trong bài Cô láng giềng là “Đôi ta cùng đứng bên hàng tường vi” . Chỉ có điều là giữa nhà nàng và nhà mình là hàng rào hoa hồng, hồng tỷ muội mà thôi. Không biết có phải vì vậy không mà “em nói rằng em sẽ chờ đợi tôi”  và đưa ngón tay lên ngăn tôi “đừng nói tiếng phân ly”.  Ừ, dĩ nhiên là mình rất tào lao và cực kỳ sến khi nói với nàng rằng, nay phận trai nơi chốn biên thùy, khói lửa chiến chinh không biết ra sao, nàng hãy quên bóng hình mình đi, hãy quên đi hình bóng của một thời ngây dại v.v và v.v

 

 Nàng khóc.

 

 Dĩ nhiên là mình quá sức bối rối với tình huống này. Và thế là bao nhiêu phổi bò trỗi dậy, mình hứa với nàng:

 

 Mai đây muôn dặm chiến chinh

Tim anh mãi giữ bóng hình người xưa!

 Sao liều thế không biết!

 

 Nàng của đêm chia ly đã là cô gái 18 xinh đẹp của mái tóc đen xõa ngang vai và là má lúng đồng tiền thương thật thương. Ôi, nàng đâu còn là con bé ngày xưa, của mỗi trưa hè lại chui rào qua nhà mình đọc sách. Cái thuở hai đứa nằm sóng đôi, hai tay chống cằm, mỗi đứa lật một trang. Hai cái chân cong lên đung đưa đung đưa. Lâu lâu mình lại quay qua hun lên cái đồng tiền một cái rồi lại đọc tiếp.

 

 Dĩ nhiên lời hứa đó mình giữ được suốt mấy năm bộ đội. Đơn gỉan vì suốt hơn 4 năm đó mình toàn ở rừng với đám đàn ông nên ảnh nàng luôn bên túi trái. Nhưng ngặt một nỗi, những năm 86, 87 cả sư đoàn 307 rơi vào đói và rách vì tiếp vận không kịp. Cứ mùa mưa là cả sư đoàn lo đi chống lầy. đường xấu xe không chạy được. Mình với thằng Đinh cùng tiều đội có chung 3 cái áo. 2 cái áo rách để mặc đi làm hàng ngày và cái áo sạch và lành mặt họp. Cho nên, nó họp thì nàng bên tim nó, mình họp thì nàng áp sát tim mình.  Tình yêu của nàng được quốc hữu hóa trong điều kiện thực tiễn như vậy.

 

 

Nhắc đến chuyện này mình không khỏi rùng mình vì mối rừng ở K. Khắp rừng là những tổ mối to như quả đồi. Hồi đó, mình còn không phân biệt được mối và kiến, cứ hỏi sao kiến gì mà to thế. Mối kéo từng đàn, rộng cả mét dài cả cây số, đi rần rần. Có lần, đại đội gài lựu đạn ngoài hồ nước được con bò rừng, định bụng mai ra khiêng về. Đến nơi, con bò còn mỗi bộ xương. Mối ăn sạch.

 

 Thằng Đinh cùng tiểu đội trinh sát với mình dân Ba Tơ, Quảng Ngãi. Nó đen nhẻm và khô đéc nhưng lanh lẹ như con sói, khỏe và dẻo dai nhất đơn vị. Nó mồ côi cha mẹ từ nhỏ, suốt ngày theo thanh niên làng đi rừng đốt than. Nó nói, cả đời nó không biết con gái như thế nào, lâu lâu, mình bắt gặp nó lấy hình nàng ra, hun (mình không chắc là hun hay ngửi). Tội nó lắm. mỗi lần quân bưu đến phát thư, ai cũng rạng rỡ, riêng nó thui lũi ra rừng. Có hôm quạu quá, nó chạy cẫng lên như con nai rừng la hét cả đại đội, rồi xách súng ra rừng xả hết 31 viên. Nó không biết chữ, vậy mà nó cố gắng học rồi xin phép mình cho nó viết thư cho nàng. Nó không biết và quen ai để viết thư.

 

 Những lá thư của nàng thưa dần theo năm tháng. Một phần vì đơn vị di chuyển liên tục, mà nàng cũng đã lên đường sang Liên xô học. Nàng nói, nàng đã ngồi ở Quảng trường đỏ để nhớ về người thầy đầu tiên đang không biết sống chết ra sao ở rừng sâu K. Ừ, anh chỉ chúc em học thật giỏi, nghen em !

 

Rồi mình ra quân.

 

Ngày trở về như Hoàng Quý-Tô Vũ viết, trời xuân bao tươi thắm, dừng bước phiêu du về thăm nhà. Có khác chăng là mình không còn thể tưởng tượng làn tóc mây cùng gió chiều đang chờ đợi. Trước ngõ nhà em vang tiếng pháo từ hơn ba tháng trước. Nàng nói, khi Đinh trở về, cho nàng biết trận Đinh và mình bị Pôn pốt phục ở ngã tư xâm nhập, tưởng mình không qua khỏi, tấm hình là kỷ vật mình muốn Đinh mang về cho nàng.

 

 3 tháng sau mình bỏ xứ Nẫu ra đi.

 

 “Đành lòng nay tôi bước chân ra đi. Giơ tay buồn hái bông hồng tường vi” . Mình bật nghe bài ấy một lần cuối.

 

 Hôm rồi, thằng Thy bảo, Ba Tước ơi, cuối tháng ba con mình về quê giỗ bố Đinh nghen. Ừ, cha mày, sao tao quên được. Đinh ơi, tao sẽ tự tay nấu nồi canh lá chua với mắm cô cho mày. Tao sẽ đơm một chén cơm trắng thật đầy, để mày không còn nhịn đói dành cơm cho tao như ngày xưa. Cái ngày mà mỗi bữa mày lại giả bộ đau bụng để nhường chén cơm cho tao bên cầu Shihanuc, ở cái thị trấn biên giới Xa em đấy!

 

Tóc nàng bây giờ bạc nhanh quá. Giờ không còn thấy hai đồng tiền nữa. Thằng Thy nó bảo, má con vẫn giữ hết những lá thư của ba. Nó cười mà cái lưng cứ nấc lên. Thằng này số khổ giống bố nó. Cười mà cũng khổ thì đời buồn lắm con ơi. Cái lưng nó sao giống cha thế không biết. Mình đã từng nằm trên cái lưng đó lếch khỏi tầm cối và B40 của gần 30 năm trước. Đinh ơi, bây giờ tao có nhiều đồng chí lắm. Tao chưa từng kể cho đồng chí của tao nghe câu chuyện thật trăm phần trăm về mày, người đồng chí chia cơm nhường áo, sống chết có nhau. Tao sợ các đồng chí của tao cười cái sự lạc hậu, cái không thức thời của tao .

 

 

Nàng nói, Đinh ra đi vì lao lực và vì những gì sót lại của thời ở K. Hàng bông hồng tỷ muội giờ gầy rạc đi, trơ lá. Nàng nắm tay mình, nói, em gửi Thy cho anh. Đó là lần nắm tay đầu tiên của con đường gần 50 năm của nàng và mình. Mình nói,  Mai đây muôn dặm chiến chinh.Tim anh mãi giữ bóng hình người xưa!

 

 Bây giờ có thêm bóng của Đinh nữa.

 

 Huỳnh Kim Tước

Bình luận

Bản quyền của Trung tâm tiết kiệm năng lượng Tp.HCM

Thiết kế website Công Nghệ Việt

thống kê

Đang online:

Lượt truy cập: 303227

thi cong noi that van phong, bom cong nghiep, bom ebara, quat cong nghiep, cty to chuc su kien tphcm, phuong phap nuoi tom, rut ham cau